Những lá đơn xin thôi việc bá đạo nhất quả đất

Những lá đơn xin thôi việc bá đạo nhất quả đất

Dưới đây là tập hợp của “một vài” trong số hàng trăm lá đơn xin thôi việc… chả giống ai trên khắp thế giới (nhất là ở Việt Nam) mà chúng tôi đã khá “mất công” để tìm được.

Biết đâu, có vẻ hơi gở mồm nhưng chúng sẽ cho bạn vài gợi ý cho lá đơn xin thôi việc của mình… sắp tới.

"Ông có biết tại sao tôi muốn từ chức không? Từ khi làm việc cho ông, tôi không có đủ tiền để tiêu. Khi tôi không có đủ tiền để tiêu, tôi trở nên cáu bẳn, không vui. Khi tôi không vui, tôi sẽ ăn rất nhiều, khi tôi ăn nhiều tôi sẽ bị béo. Khi mà tôi béo sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh công ty. Khi hình ảnh công ty bị ảnh hưởng, việc kinh doanh của ông không thuận lợi. Khi kinh doanh không thuận lợi, ông sẽ lại không vui, khi ông không vui, ông sẽ ăn rất nhiều, tôi sợ ông sẽ trở nên béo, giống tôi. Như ông thấy, đó là 1 vòng luẩn quẩn, tôi đã làm mọi thứ vì lợi ích của ông, bởi vì tôi quan tâm đến ông. Tóm lại là tôi muốn từ chức, xin hãy để tôi ra đi".
“Ông có biết tại sao tôi muốn từ chức không? Từ khi làm việc cho ông, tôi không có đủ tiền để tiêu. Khi tôi không có đủ tiền để tiêu, tôi trở nên cáu bẳn, không vui. Khi tôi không vui, tôi sẽ ăn rất nhiều, khi tôi ăn nhiều tôi sẽ bị béo. Khi mà tôi béo sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh công ty. Khi hình ảnh công ty bị ảnh hưởng, việc kinh doanh của ông không thuận lợi. Khi kinh doanh không thuận lợi, ông sẽ lại không vui, khi ông không vui, ông sẽ ăn rất nhiều, tôi sợ ông sẽ trở nên béo, giống tôi. Như ông thấy, đó là 1 vòng luẩn quẩn, tôi đã làm mọi thứ vì lợi ích của ông, bởi vì tôi quan tâm đến ông. Tóm lại là tôi muốn từ chức, xin hãy để tôi ra đi”.
Đơn giản chỉ vì TÔI THÍCH, thế thôi
Đơn giản chỉ vì TÔI THÍCH, thế thôi
Đơn xin thôi việc trên bánh kem Tháng 4/2013, anh Chris Holmes, đến từ hạt Cambridgeshire, Anh, đã nói với những ông chủ ở sân bay Stansted, nơi anh đang làm việc, rằng anh muốn "dành thời gian và sinh lực cho gia đình và những đam mê trong lĩnh vực kinh doanh". Điều đặc biệt là "đơn xin nghỉ việc" của anh được viết trên một chiếc bánh kem gửi tới sếp của mình trong dịp sinh nhật 31 tuổi của anh. Bức ảnh chụp lá đơn thôi việc đặc biệt của Holmes được lan truyền nhanh chóng chỉ hai giờ sau khi em vợ anh đăng tải lên trang mạng xã hội Twitter. Được biết, anh Chris Holmes đã làm ở vị trí nhân viên nhập cảnh được 4 năm. Với những lời bày tỏ chân tình của mình, anh Chis đã được sếp cho phép nghỉ việc với những lời chúc tốt đẹp từ bạn bè. Steven Livingstone, một thành viên trên Twitter, thì nhận xét rằng: "Chiếc bánh xin nghỉ việc của anh ấy trông đẹp hơn hẳn lá đơn thôi việc mà tôi tự viết. Nó thực sự rất ấn tượng".
Đơn xin thôi việc trên bánh kem
Tháng 4/2013, anh Chris Holmes, đến từ hạt Cambridgeshire, Anh, đã nói với những ông chủ ở sân bay Stansted, nơi anh đang làm việc, rằng anh muốn “dành thời gian và sinh lực cho gia đình và những đam mê trong lĩnh vực kinh doanh”.
Điều đặc biệt là “đơn xin nghỉ việc” của anh được viết trên một chiếc bánh kem gửi tới sếp của mình trong dịp sinh nhật 31 tuổi của anh.
Bức ảnh chụp lá đơn thôi việc đặc biệt của Holmes được lan truyền nhanh chóng chỉ hai giờ sau khi em vợ anh đăng tải lên trang mạng xã hội Twitter.
Được biết, anh Chris Holmes đã làm ở vị trí nhân viên nhập cảnh được 4 năm.
Với những lời bày tỏ chân tình của mình, anh Chis đã được sếp cho phép nghỉ việc với những lời chúc tốt đẹp từ bạn bè. Steven Livingstone, một thành viên trên Twitter, thì nhận xét rằng: “Chiếc bánh xin nghỉ việc của anh ấy trông đẹp hơn hẳn lá đơn thôi việc mà tôi tự viết. Nó thực sự rất ấn tượng”.
Tình yêu bóng đá lớn lao....
Tình yêu bóng đá lớn lao….
"Kính gửi chị - người phụ nữ mạnh mẽ đáng ngưỡng mộ Em viết đơn này không phải để khen, ca ngợi hay nịnh bợ gì chị. Chỉ bởi em thực sự khâm phục và ngưỡng mộ chị. Chị là một người phụ nữ phi thường. Chị bận rộn với một đống công việc vậy mà vẫn luôn quan sát được nhất cử nhất động của nhân viên để kịp thời động viên hay phê bình kịp thời. Nhưng quan trọng hơn là chị vẫn dành được thời gian cho gia đình và con cái. Tại sao chị làm được điều đó trong khi em, một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, lãng mạn lại không thể giữ được trái tim của một người đàn ông? Em yêu anh ta, thầm hy vọng anh ta có thể trở thành người cùng đi hết đoạn đường đời. Em đã cố gắng chiều chuộng theo những sở thích đôi khi là quá sức đối với em của anh ta. Chẳng hạn em phải thức đêm để xem bóng đá trong khi em rất ghét đôi mắt thâm quầng, em phải ăn món cay xè nước mắt trong khi rất sợ mụn và bỏng lưỡi… nhưng em vẫn bị anh ta bỏ rơi bởi lý do hết sức tầm thường. 'Anh nhận thấy mình không hợp nhau, anh thích mẫu người phụ nữ mạnh mẽ'. Vì điều này em đã khóc suốt đêm qua. Em biết mình không thể để việc riêng, chuyện tình liên lụy đến việc công, công việc. Nhưng xin chị hiểu cho một cô gái 27 tuổi đang cố gắng tìm kiếm bến đỗ đời mình như em. Xin hãy giành cho em chút thời gian để bình tĩnh lại sau cuộc tình kéo dài gần 3 năm mà kết thúc đẫm nước mắt chứ không hề có hậu này. Chắc chị cũng hiểu, ngôi nhà không có nội thất thì không thể gọi là nhà. Phụ nữ không có tình yêu cũng không thể coi là một người bình thường được. Em hứa rằng mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và khi bình tâm lại em sẽ đến trình diện chị. Em cảm ơn chị!"
“Kính gửi chị – người phụ nữ mạnh mẽ đáng ngưỡng mộ
Em viết đơn này không phải để khen, ca ngợi hay nịnh bợ gì chị. Chỉ bởi em thực sự khâm phục và ngưỡng mộ chị. Chị là một người phụ nữ phi thường. Chị bận rộn với một đống công việc vậy mà vẫn luôn quan sát được nhất cử nhất động của nhân viên để kịp thời động viên hay phê bình kịp thời. Nhưng quan trọng hơn là chị vẫn dành được thời gian cho gia đình và con cái.
Tại sao chị làm được điều đó trong khi em, một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, lãng mạn lại không thể giữ được trái tim của một người đàn ông?
Em yêu anh ta, thầm hy vọng anh ta có thể trở thành người cùng đi hết đoạn đường đời. Em đã cố gắng chiều chuộng theo những sở thích đôi khi là quá sức đối với em của anh ta. Chẳng hạn em phải thức đêm để xem bóng đá trong khi em rất ghét đôi mắt thâm quầng, em phải ăn món cay xè nước mắt trong khi rất sợ mụn và bỏng lưỡi… nhưng em vẫn bị anh ta bỏ rơi bởi lý do hết sức tầm thường. ‘Anh nhận thấy mình không hợp nhau, anh thích mẫu người phụ nữ mạnh mẽ’.
Vì điều này em đã khóc suốt đêm qua. Em biết mình không thể để việc riêng, chuyện tình liên lụy đến việc công, công việc. Nhưng xin chị hiểu cho một cô gái 27 tuổi đang cố gắng tìm kiếm bến đỗ đời mình như em. Xin hãy giành cho em chút thời gian để bình tĩnh lại sau cuộc tình kéo dài gần 3 năm mà kết thúc đẫm nước mắt chứ không hề có hậu này.
Chắc chị cũng hiểu, ngôi nhà không có nội thất thì không thể gọi là nhà. Phụ nữ không có tình yêu cũng không thể coi là một người bình thường được. Em hứa rằng mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và khi bình tâm lại em sẽ đến trình diện chị. Em cảm ơn chị!”
Kính gửi Giám đốc điều hành công ty Tư vấn và thiết kế nội thất… Đầu năm nay, khi đi lễ hội thăm thú chùa chiền, em có nổi máu tò mò ghé vào một hàng quán bên cạnh cây đa, xem một quẻ bói vui. Thầy bói phán em có hạn vào mùa thu năm nay. Nhưng sự thật là mùa thu năm nay em đã vượt qua rất bình an. Và hạn đó đã đến muộn hơn lời thầy một chút. Nó rơi trúng vào một chiều chớm đông buồn lạnh. Chiều qua tan sở, khi đang lưu thông trên tuyến đường Cầu Giấy – Mỹ Đình, em gây va chạm với một chiếc xe con và bị ngã lăn ra đường. Mặc dù đã được người đi đường nhiệt tình giúp đỡ nhưng ngoài việc ghi lại được biển số xe thì em không thể bắt đền người ta được bởi em phạm sai lầm rẽ trái mà không bật xi nhan. Song vì mặt dày, em vẫn đòi xin số điện thoại của chủ nhân chiếc xe tuyệt đẹp đó với hy vọng có thể nhen nhóm lên một chuyện tình kiểu Hàn Quốc. Tuy thái độ của gã đàn ông đó không thể coi là đàn ông, vì anh ta sau khi đưa tấm danh thiếp, đã lên xe phóng thẳng đi. Không một lời an ủi, động viên hay xin lỗi gì, càng không hề có biểu hiện đưa em đến bệnh viện. Nhưng em tự nhủ, lạnh lùng như vậy mới đáng để chinh phục. Sau khi ngồi đợi bên đường gần 30 phút với cái chân đau đớn thì bạn cùng phòng đã xuất hiện, giúp đưa em đến bệnh viện gần nhất. Trải qua ba hồi bốn bận làm đủ các xét nghiệm cùng thủ tục, giấy tờ và trả lời một loạt các câu hỏi liên quan và không liên quan tới chuyên môn, chân em đã được băng bó như một cái bánh. Trở về phòng trọ, em không thể làm gì khác ngoài việc ngồi một chỗ rên rỉ vì đau. Đến đi rửa mặt, vệ sinh em cũng phải chống gậy lề mề mất gần 15 phút cho quãng đường 4m. Do vậy, em nghĩ rằng ngày mai, ngày kia và cả ngày kìa nữa, em vẫn chưa thể đến công ty được trong tình trạng thế này. Mong chị sẽ cho em chút thời gian dưỡng thương, em hứa sẽ nộp đầy đủ chi tiết chiến lược mà mình được giao. Ngoài ra, hy vọng sau này chị sẽ tạo điều kiện cho em được theo đuổi người đàn ông đã vô tình làm rạn xương bàn chân em trong chiều đông năm nay. Em xin cảm ơn!
Kính gửi Giám đốc điều hành công ty Tư vấn và thiết kế nội thất…
Đầu năm nay, khi đi lễ hội thăm thú chùa chiền, em có nổi máu tò mò ghé vào một hàng quán bên cạnh cây đa, xem một quẻ bói vui. Thầy bói phán em có hạn vào mùa thu năm nay. Nhưng sự thật là mùa thu năm nay em đã vượt qua rất bình an. Và hạn đó đã đến muộn hơn lời thầy một chút. Nó rơi trúng vào một chiều chớm đông buồn lạnh.
Chiều qua tan sở, khi đang lưu thông trên tuyến đường Cầu Giấy – Mỹ Đình, em gây va chạm với một chiếc xe con và bị ngã lăn ra đường. Mặc dù đã được người đi đường nhiệt tình giúp đỡ nhưng ngoài việc ghi lại được biển số xe thì em không thể bắt đền người ta được bởi em phạm sai lầm rẽ trái mà không bật xi nhan.
Song vì mặt dày, em vẫn đòi xin số điện thoại của chủ nhân chiếc xe tuyệt đẹp đó với hy vọng có thể nhen nhóm lên một chuyện tình kiểu Hàn Quốc. Tuy thái độ của gã đàn ông đó không thể coi là đàn ông, vì anh ta sau khi đưa tấm danh thiếp, đã lên xe phóng thẳng đi. Không một lời an ủi, động viên hay xin lỗi gì, càng không hề có biểu hiện đưa em đến bệnh viện. Nhưng em tự nhủ, lạnh lùng như vậy mới đáng để chinh phục.
Sau khi ngồi đợi bên đường gần 30 phút với cái chân đau đớn thì bạn cùng phòng đã xuất hiện, giúp đưa em đến bệnh viện gần nhất. Trải qua ba hồi bốn bận làm đủ các xét nghiệm cùng thủ tục, giấy tờ và trả lời một loạt các câu hỏi liên quan và không liên quan tới chuyên môn, chân em đã được băng bó như một cái bánh.
Trở về phòng trọ, em không thể làm gì khác ngoài việc ngồi một chỗ rên rỉ vì đau. Đến đi rửa mặt, vệ sinh em cũng phải chống gậy lề mề mất gần 15 phút cho quãng đường 4m. Do vậy, em nghĩ rằng ngày mai, ngày kia và cả ngày kìa nữa, em vẫn chưa thể đến công ty được trong tình trạng thế này.
Mong chị sẽ cho em chút thời gian dưỡng thương, em hứa sẽ nộp đầy đủ chi tiết chiến lược mà mình được giao. Ngoài ra, hy vọng sau này chị sẽ tạo điều kiện cho em được theo đuổi người đàn ông đã vô tình làm rạn xương bàn chân em trong chiều đông năm nay.
Em xin cảm ơn!
Hà Nội, ngày… Kính gửi Giám đốc bộ phận Kế hoạch kiêm Superman của toàn phòng ban... Em là..., 26 tuổi, bộ phận Kế hoạch, một nhân viên cần mẫn của công ty. 23g30 phút đêm qua, sau khi cố gắng hoàn thành báo cáo tuần tới, do quá mệt, quá buồn ngủ và đêm quá yên tĩnh nên em có gục xuống bàn tự nhủ nghỉ một chút thôi. Em không ngờ trong khi mình thực hiện 'giấc ngủ yên bình' đó thì 'chiến tranh giữa các vì sao' đã xảy ra. Tinh cầu Bạch bị một đám quái vật màu xanh và xám mang tên Cảm Cúm tấn công. Mặc dù các chiến binh trắng đã ra sức chống đỡ nhưng số lượng tử thương nhiều không kể hết. Kết quả, bọn chúng đã cắm lá cờ lên mảnh máu thịt chúng chiếm được sau đó tha hồ tác quái trên đó. Tỉnh dậy vào lúc 3 giờ sáng, em biết mình đã bị virus xâm nhập bởi hệ thống báo động đột nhiên hắt xì một cái. Em vội vã đi tìm tủ thuốc ở nhà nhằm bổ sung cứu viện khẩn cấp giúp đỡ số chiến binh trắng bị bắt làm tù binh có cơ hội vùng lên. Nhưng kế hoạch thất bại bởi suốt từ buổi chiều đến đêm khuya hôm qua, em không hề nạp thêm năng lượng khiến tinh cầu bao tử tức giận, không chịu phái binh tiếp viện. Tệ hơn là tinh cầu này còn quay ngược biểu tình khiến em vật vã suốt mấy giờ liền mới đi được vào giấc ngủ. Sáng nay tỉnh lại, em biết số bạch cầu còn sót lại có thể đã bị xử tử hoặc giam cầm đâu đó. Không còn dấu hiệu sự sống của chúng, còn số quái vật kia thì không ngừng hành hạ những phu cửu vạn chăm chỉ trong người em. Sau vài lần cố gượng dậy bởi quyết tâm làm một nhân viên 3 năm không đi muộn, không xin nghỉ nhưng vô ích. Em đã bị đánh bại bởi sự hoa mắt, chóng mặt. Em uống một cốc nước ấm, ngồi thiền 20 phút mới có thể đủ sức viết lá đơn này cho anh. Hy vọng, anh phê chuẩn cho em có được một đến hai ngày rảnh rỗi để tìm cách giúp đỡ tinh cầu Bạch. Em và tinh cầu Bạch cùng hàng triệu tỷ phu cửu vạn tinh cầu Hồng xin chân thành cảm ơn anh! Chúc anh không bao giờ bị đám quái vật đó hỏi thăm. Kính thư
Hà Nội, ngày…
Kính gửi Giám đốc bộ phận Kế hoạch kiêm Superman của toàn phòng ban…
Em là…, 26 tuổi, bộ phận Kế hoạch, một nhân viên cần mẫn của công ty.
23g30 phút đêm qua, sau khi cố gắng hoàn thành báo cáo tuần tới, do quá mệt, quá buồn ngủ và đêm quá yên tĩnh nên em có gục xuống bàn tự nhủ nghỉ một chút thôi.
Em không ngờ trong khi mình thực hiện ‘giấc ngủ yên bình’ đó thì ‘chiến tranh giữa các vì sao’ đã xảy ra. Tinh cầu Bạch bị một đám quái vật màu xanh và xám mang tên Cảm Cúm tấn công. Mặc dù các chiến binh trắng đã ra sức chống đỡ nhưng số lượng tử thương nhiều không kể hết. Kết quả, bọn chúng đã cắm lá cờ lên mảnh máu thịt chúng chiếm được sau đó tha hồ tác quái trên đó.
Tỉnh dậy vào lúc 3 giờ sáng, em biết mình đã bị virus xâm nhập bởi hệ thống báo động đột nhiên hắt xì một cái. Em vội vã đi tìm tủ thuốc ở nhà nhằm bổ sung cứu viện khẩn cấp giúp đỡ số chiến binh trắng bị bắt làm tù binh có cơ hội vùng lên. Nhưng kế hoạch thất bại bởi suốt từ buổi chiều đến đêm khuya hôm qua, em không hề nạp thêm năng lượng khiến tinh cầu bao tử tức giận, không chịu phái binh tiếp viện. Tệ hơn là tinh cầu này còn quay ngược biểu tình khiến em vật vã suốt mấy giờ liền mới đi được vào giấc ngủ.
Sáng nay tỉnh lại, em biết số bạch cầu còn sót lại có thể đã bị xử tử hoặc giam cầm đâu đó. Không còn dấu hiệu sự sống của chúng, còn số quái vật kia thì không ngừng hành hạ những phu cửu vạn chăm chỉ trong người em. Sau vài lần cố gượng dậy bởi quyết tâm làm một nhân viên 3 năm không đi muộn, không xin nghỉ nhưng vô ích. Em đã bị đánh bại bởi sự hoa mắt, chóng mặt. Em uống một cốc nước ấm, ngồi thiền 20 phút mới có thể đủ sức viết lá đơn này cho anh. Hy vọng, anh phê chuẩn cho em có được một đến hai ngày rảnh rỗi để tìm cách giúp đỡ tinh cầu Bạch.
Em và tinh cầu Bạch cùng hàng triệu tỷ phu cửu vạn tinh cầu Hồng xin chân thành cảm ơn anh! Chúc anh không bao giờ bị đám quái vật đó hỏi thăm.
Kính thư

Truyện cười công sở

Không nhận quà nữa

Sau cuộc họp cuối năm ở cơ quan về, bước vào phòng khách, thả người xuống bộ sa lông mới tậu, đưa tay đón chén sâm ngào ngạt từ tay phu nhân, sếp nhấp một ngụm rồi quay sang nói với bà xã:

– Bà nó đừng ngạc nhiên khi Tết năm nay không có ai đến biếu tôi bánh, mứt, rượu ngoại nữa nhé! Tết năm nay nhà mình tự mua.

– Phu nhân liền thảng thốt hỏi: Sao thế? Ông sắp về vườn rồi à?

– Còn lâu nhé! Cái ghế của tôi vẫn chắc nguyên. Chẳng qua là sáng nay, tôi đã rỉ tai cấp dưới thế này: “Tết năm nay, tớ không nhận đồ vật linh tinh nữa, các cậu cứ quy hết ra tiền, cho vào phong bì cho tớ”. Bà bảo tôi có thông minh không?

Chỉ 1 con thôi

Triệu phú 95 tuổi tiết lộ bí quyết làm giàu của mình:

– Từ bé đến giờ tôi chỉ chuyên bán chim bồ câu đưa thư.

– Thế thì cụ phải bán đến hàng triệu con chim rồi nhỉ?

– Ồ không, tôi chỉ bán có một con thôi, nhưng hàng triệu lần.

Không để lại tang chứng

Bốn cô gái dự cuộc thi tuyển thư ký, đề bài như sau: “Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc, lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?”.

– Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án. Bài thứ nhất viết: “Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ”.

– Người ta có quên đâu mà trả lại, bài này hỏng.

– Tiếp đến bài thứ hai: “Nộp vào quỹ công đoàn”.

– Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à! Hỏng.

– Bài thứ ba, khá hơn một chút: “Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng”.

– Hừ, Nói toạc ra thế ư? Lộ liễu quá!

– Bài thứ tư, tờ giấy trắng tinh. Giám đốc ngạc nhiên hỏi chủ của tờ giấy này: Sao, cô không trả lời được à?

– Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc: Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba ạ, nhưng sẽ không lưu lại bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến số tiền đó.

– Cô này khá! Duyệt!

Bệnh nghề nghiệp..

Thám tử

Một thám tử nói chuyện với đồng nghiệp:

– Vợ mình đã có thai.
– Vậy à? Thế cậu có nghi cho ai không?

 

Nghề tội lỗi..

Hàng rào ngăn cách giữa Thiên Đàng và Địa Ngục bị đổ ngã. Chúa mới gọi Quỷ Satan mà nói:

– Chúng ta phải sửa lại cái hàng rào. Ta chịu một nửa tốn phí và ngươi phải trả một nửa.

Satan từ chối:

– Ông muốn sửa thì ông cứ sửa mình ông đi, tôi không trả tiền phí tổn. Đó là việc của ông làm mà.

Chúa dọa là sẽ thưa Satan ra tòa. Satan trả lời:

– Cứ việc thưa đi, xem làm sao ông tìm ra luật sư ở trên thiên đàng chứ!!!