Chênh vênh tuổi 23 vì đời quá phũ

Sau những bức ảnh kỷ yếu đẹp lung linh, sau những giờ phút bồi hồi xúc động của ngày tốt nghiệp, sau những tấm bằng cử nhân đầy tự hào, là một tương lai mờ mịt bất định đang chờ đón tuổi 23. Tuổi 23 – là bước ngoặt với hầu hết các bạn trẻ khi bắt đầu rời ghế nhà trường và bước vào cuộc đời thực. Tôi coi trường học là cuộc sống ảo, vào đời mới là cuộc sống thật. Một số ít có được công việc phù hợp hoặc được đi du học ngay khi ra trường, nhưng 99% còn lại không được may mắn như thế.
Phỏng vấn nhiều bạn trẻ ứng tuyển vào Akira và Elight, tôi thấy tuổi 23 sao mà chênh vênh thế?
Một số em vì quá giỏi, việc gì cũng làm được, kỹ năng nào cũng có, đi đâu cũng được chào đón, nhưng bên trong các em lại là sự mông lung mơ hồ, các em chẳng biết mình thật sự hợp với công việc nào. Công việc nào các em cũng có thể làm tốt nhưng lại chẳng gắn bó được với nơi nào quá 6 tháng.
Một số em vì quá kém, đi phỏng vấn hàng chục nơi nhưng đều bị từ chối. Các em luôn nói nhà tuyển dụng không cho các em cơ hội thì lấy đâu ra kinh nghiệm. Tôi muốn cho các em cơ hội lắm, nhưng tôi cũng không thể đặt cược cả doanh nghiệp của mình vào tay các em được.
Chênh vênh sau tấm bằng cử nhân  vì đời quá phũ
Chênh vênh sau tấm bằng cử nhân vì đời quá phũ
Tôi thấy rằng hầu hết các em đều bị shock, vì đời ko như các em từng nghĩ, những gì các em từng tin tưởng đều đếch đúng. Bằng Đại học chẳng là cái quái gì, nhà tuyển dụng chẳng ai để ý đến tấm bằng cử nhân. Chuyên ngành các em mất 4-5 năm theo đuổi, hoá ra chẳng giúp ích gì cho công việc và cuộc đời phía trước. Công việc các em từng mơ ước, hoá ra chẳng phải cái em đam mê, tệ hơn em còn chẳng làm nó.
Các em rơi vào khủng hoảng giá trị sống và niềm tin, không biết bám víu vào đâu. Các em mắc kẹt giữa thực tại & mơ ước, giữa trách nhiệm & hồn nhiên. Nhìn bạn bè công việc ổn thoả mà hoang mang lo lắng, vừa vui cho bạn, vừa ghen tị và hờn tủi tự trách mình. Bao mơ ước chỉ còn lại ước gì có việc làm. Bao hoài bão thay bằng những công việc lặp lại, nhàm chán, bức bối. Can đảm thế nào đây khi đầy rủi ro, sảy chân lỡ bước là toi. Đời làm gì có thi lại với học lại!?
Khi mà áp lực cuộc sống bắt đầu gõ cửa tâm hồn trong trẻo của các em, khi các em cảm thấy mình có trách nhiệm phải tự nuôi sống bản thân, gia đình. Khi những kỳ vọng của gia đình vào đứa con tốt nghiệp đại học lớn đến nỗi các em chẳng bao giờ dám khoe mình đang làm ở đâu, chỉ sợ họ hàng chê cười “Tưởng học hành giỏi giang thế nào mà ra trường hoá ra lại làm cái việc đấy à?“… Khi cuộc sống trở nên khó khăn nhất, lại là lúc các em cảm thấy mình cô đơn và lạc lõng nhất. Về nhà không dám kêu vì sợ bố mẹ lo lắng. Bạn bè cũng lao vào đời và quay cuồng như mình, chẳng có thời gian cho nhau và cũng ko muốn cứ thấy nhau là than phiền kể lể. Mỗi ngày lại thấy mình thêm lạc lõng giữa dòng đời tấp nập. Khi những người bạn thân thiết lâu năm bỗng dưng trở nên xa lạ, những cuộc nói chuyện trở nên tẻ nhạt, gượng ép, xã giao. Khi những người xa lạ bỗng nhiên trở thành tri kỷ. “Công việc của mày ổn định thế còn gì?” “Mày sướng, vừa ra trường bố mẹ đã xin việc luôn cho…” “Tao ghen tị với mày đấy…” Những lời tán dương mà bố mẹ và bạn bè hay nói với các em, lại là những câu thần chú giết hết mọi ước mơ đang nhem nhóm trong em. Có lẽ nào cuộc đời lại chỉ có ý nghĩa tầm thường như vậy thôi sao? Có lẽ nào các em chẳng thể bao giờ được được là chính mình… mà cứ phải sống một cuộc đời “đúng chuẩn” như bao người khác sao? …
Còn rất nhiều tâm tư và nỗi niềm khác mà tôi có thể cảm nhận được từ các em qua từng cuộc phỏng vấn, từng câu trò chuyện.
Tuổi 23, có phải đã quá muộn để làm lại, để thay đổi, để bắt đầu một điều gì đó? Phải làm gì đây, để thoát ra được khỏi mớ bòng bong rối bời này? Là một người đi trước, tôi có vài điều để chia sẻ với các em.
Nếu em mất phương hướng và không biết đâu là con đường tốt nhất cho mình.
Thật ra thì mọi con sông đều sẽ đổ ra biển, quan trọng là em đủ bền bỉ và kiên định để theo đuổi một việc gì đó cho đến cùng. Anh có những người học trò rất giỏi, nhưng một trong số họ không thể thành công bởi vì chẳng bao giờ làm được việc gì quá 3 tháng. Nếu em liên tục thay đổi công việc, liên tục thay đổi định hướng, rồi một ngày em sẽ nhận ra hoá ra mình đang đi vòng tròn và quay lại vạch xuất phát. Em cần phải tạo cho mình một thói quen: nếu đã quyết theo đuổi 1 điều gì đó, ít nhất phải làm nó trong 1 năm. Trong 1 năm đó dù có thể nào cũng không bỏ, sống chết cũng không bỏ. Hết 1 năm rồi mới nhìn lại và quyết định tiếp xem có nên làm tiếp hay không. Công việc nào cũng sẽ có lúc thăng, lúc trầm, không có việc gì luôn luôn suôn sẻ hay thuận lợi. Nếu cứ gặp khó khăn hay suy sụp tinh thần các em lại thay đổi công việc, thì các em hình thành nên một tính cách rất tệ. Khi chân đau mà các em không nhận ra, cứ cố gắng thay giày thì dù có đổi qua bao nhiêu đôi giày chân em vẫn đau. Trong lòng em ngổn ngang thì dù đến doanh nghiệp nào, làm công việc gì, em vẫn sẽ thấy rối bời mà thôi. Hãy nhớ, kiên định và bền bỉ là một sự lựa chọn, là một quan điểm sống. Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh hay tính cách, tất cả là do em tự lựa chọn và quyết định.
Nếu em thiếu kĩ năng, kinh nghiệm và bị mọi nhà tuyển dụng từ chối
Có một câu thần chú này cho em, nếu em đủ can đảm để nói ra và làm theo nó khi gặp nhà tuyển dụng, chắc chắn sẽ có người tuyển em: “Em sẵn sàng làm việc không lương để học hỏi, mong các anh chị tạo điều kiện”. Đừng nghĩ rằng làm việc không lương là bị bóc lột hay ngược đãi, hãy nghĩ rằng các em đang được đi học mà không mất học phí. Hãy nhớ rằng các em đã mất tới 4 năm cùng với rất nhiều tiền để có một tấm bằng Đại học và nó chẳng có mấy giá trị. Hãy chọn 1 công ty nhỏ, ít người, một người sếp giỏi để các em có thể theo học hỏi. Ở công ty nhỏ, em dễ dàng gặp gỡ và làm việc trực tiếp với sếp, để học hỏi trực tiếp từ họ. Bên cạnh đó em sẽ được làm nhiều công việc đa dạng, từ đó rèn luyện cho mình nhiều kỹ năng và hiểu biết. Nếu có một cơ hội nào đó được làm việc, dù bất cứ việc gì thì hãy sẵn sàng tiếp nhận. Cuộc đời là một chuỗi những cánh cửa nối tiếp nhau, em buộc phải đi qua được cánh cửa đầu tiên để có thể tiến tới những cánh cửa khác. Nếu người ta từ chối em, hãy apply lại ít nhất 5 lần. Sự quyết tâm và bền bỉ luôn được đánh giá cao. Nếu không có kỹ năng hay kinh nghiệm, thì đây là lợi thế duy nhất em có so với những ứng viên khác.
Nếu em thiếu ước mơ, hoài bão hay niềm khao khát
Với anh không có điều gì tệ hơn việc sống mà không có những thứ này. Anh chưa từng rơi vào tình huống này nên anh không thể cho em lời khuyên. Có thể vì em đang có cuộc sống quá đầy đủ, quá bình yên chăng? Đây thật sự là một câu hỏi khó mà anh cũng chưa có lời giải đáp. Anh sẽ suy nghĩ thêm và bổ sung phần này sau.
Nếu em đang suy sụp tinh thần & mất niềm tin
Hãy tìm cho mình một người thầy, một người sẽ hướng dẫn và dẫn dắt các em vượt qua những lúc khó khăn. Không cần thiết đó phải là một người phi thường hay xuất sắc, chỉ cần người đó giỏi hơn các em dù chỉ 1 chút xíu. Dù người đó có ít tuổi hơn các em, hãy sẵn sàng đi theo họ để học hỏi. Mỗi người thầy sẽ giúp các em vượt qua 1 chặng đường, chỉ cần người đó mở lòng với các em, đừng bỏ lỡ cơ hội quý giá đó. Bật mí, người thầy có mở lòng với các em hay không, phụ thuộc vào sự nỗ lực và bền bỉ của các em.
Quách Đức Anh
-14/6/2016-
Bạn sẽ quan tâm?

Tác giả: Hoàng Anh

Tác giả bận quá :( đi cf với làm việc cả ngày nên chưa cập nhật được ạ.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *